Trả nợ cuộc đời

Mỗi sáng thức dậy, tôi đều xác định rằng: “Mình có thêm một ngày mới để tiếp tục đi trả nợ cuộc đời”. Tôi nợ đời nhiều lắm: “Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy…”, nợ người thân, nợ tình cảm từ tất cả xung quanh (tình thương là tình cảm, mà tình ghét cũng là tình cảm). Tôi sợ mắc nợ nhưng khổ một nỗi là: đã sinh ra ở cõi đời này thì bất cứ con người nào cũng đều phải bị mắc nợ cả rồi. Ông trời công bằng lắm. Dù là bất cứ ai thì mỗi chúng ta cũng đều được sinh ra một lần và chết đi cũng chỉ một lần. Sinh ra để thưởng thức cuộc đời này một lần duy nhất và chết đi để không ai phải chịu đau đớn mãi mãi.

Càng sống, càng hiểu đời, ta sẽ càng thấy xót thương cho thân phận con người nhiều hơn. Đời còn dài nên đừng vội phán xét người khác. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều sẽ phạm phải sai lầm, bởi thế đừng bao giờ phủ định sạch trơn một con người nào đó. Nếu coi thường người khác mà sau này ta vấp ngã thì họ sẽ chế giễu lại ta mà thôi.

Khi mọi chuyện đã trở nên bế tắc nếu ta thấy được điểm tựa tinh thần thì ta sẽ bám chặt và bấu víu dữ dội lắm. Cảm giác bên trong con người mới quan trọng. Bình an, hạnh phúc, đau khổ…, tất cả đều là ở bên trong. Đỉnh điểm của sự sung sướng là khoái cảm, mà khoái cảm là cảm giác bên trong chứ không phải cười ầm ĩ ra bên ngoài. Không có mùa xuân nào đẹp bằng mùa xuân trong tâm hồn của mỗi người. Khi bị tổn thương thì bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều đau khổ. Đừng cố tình làm tổn thương người khác. Vì khi làm tổn thương người khác rồi ta sẽ hối hận, điều đó đồng nghĩa với việc ta đang làm tổn thương chính ta.

Có những cú sốc ám ảnh khiến tôi không tin vào bất cứ ai trong cuộc đời này nữa, nhưng tôi biết rằng nguy hiểm nhất là khi tôi không tin vào chính mình.
Hữu Hiếu

Có thể bạn sẽ thích

Gió
Tự do và bình yên như Gió.
Gió

Latest posts by Gió (see all)

Bình luận

comments

Bình luận
Cảm nhận của bạn